☆ When you were 1 year old, she fed you and bathed you. You thanked her by crying all night long. Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc ròng cả đêm
☆ When you were 2 years old, she taught you to walk. You thanked her by running away when she called. Khi bạn lên 2, mẹ dạy bạn cách đi bộ Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy mất dạng khi nghe mẹ gọi ☆ When you were 3 years old, she made all your meal with love. You thanked her by tossing your plate on the floor. Khi bạn được 3 tuổi, mẹ làm tất cả mọi bữa ăn cho bạn với 1 tình cảm vô hạn Và cách bạn cảm ơn mẹ là hất tất cả xuống sàn nhà
☆ When you were 4 years old, she gave you some crayons. You thanked her by coloring the dining room table. Khi bạn lên 4, mẹ cho bạn vài cái chì màu Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô đầy lên cái bàn ăn
☆ When you were 5 years old, she dressed you for holidays You thanked her by plopping into the nearest. Bạn lên 5 tuổi, mẹ may áo cho bạn để bạn đi nghỉ cuối tuần Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lăn ùynh xuống bãi đất cho dơ đồ
☆ When you were 6 years old, she walked you to school You thanked her by screaming, “IM NOT GOING!” Và khi bạn lên 6, mẹ dắt bạn tới trường Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hét tướng lên: “Con ko đi đâu!”
☆ When you were 7 years old, she bought you a baseball You thanked her by throwing it through the next-door-neighbor’s window Bạn lên 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng chuyền Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách quăng nó vô cửa sổ nhà bên cạnh ☆ When you were 8 years old, she handed you an ice cream. You thanked her by dripping it all over your lap. Khi bạn được 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đổ nguyên cây kem vào áo
☆ When you were 9 years old, she paid for piano lessons. You thanked her by never even bothering to practice Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 cây piano đề bạn học đàn Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ko bao giờ đàn để luyện tập
☆ When you were 10 years old, she drove you all day, from soccer to gymnastic to one birthday party after another. You thanked her by jumping out of the car and never looking back Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ lái xe chở bạn đi vòng vòng cả ngày, từ sân bóng đá cho tới phòng thể dục, để tổ chức cho bạn 1 bữa tiệc sinh nhật sau đó Và cách bạn cảm ơn là nhảy phắt ra khỏi xe và ko thèm nhìn lại
☆ When you were 11 years old, she took you and your friends to the movies You thanked her by asking to sit in a different row. Bạn lên 11 tuổi, mẹ dắt bạn và bạn bè bạn đi xem phim Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi ở một dãy ghế khác
☆ When you were 12 years old, she warned you not to watch certain TV shows, You thanked her by waiting until she left the house Khi bạn 12 tuổi, mẹ cảnh cáo bạn ko nên xem một chương trình TV nào đó Và bạn chỉ việc đợi mẹ ra khỏi nhà để xem
☆ When you were 13 years old, she suggested a haircut You thanked her by telling her she had no taste Bạn lên 13 tuổi, mẹ bảo bạn nên đi cắt tóc đi Và bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói mẹ chả có chút thị hiếu thẩm mỹ nào
☆ When you were 14 years old, she paid for a month away at summer camp You thanked her by forgetting to write a single letter Khi bạn lên 14 tuổi, mẹ trả tiền cho cả tháng đi chơi ở trại hè của bạn Và cách mà bạn cảm ơn là ko thèm viết lấy dù chỉ 1 lá thư về cho mẹ
☆ When you were 15 years old, she came home from work, looking for a hug You thanked her by having your bedroom door locked Khi bạn 15 tuổi, mẹ trở về nhà sau một ngày làm việc, mong đợi được ôm bạn trong tay Và bạn đã cảm ơn bằng cách ở cả ngày trong một căn phòng khóa cửa
☆ When you were 16 years old, she taught you how to drive her car You thanked her by taking it every chance you could Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái xe hơi của mẹ Và cách mà bạn đã làm là lấy cái xe đi chơi bất cứ khi nào bạn thích
☆ When you were 17 years old, she was expecting an important call You thanked her by being on the phone all night Khi bạn 17 tuổi, mẹ có 1 cuộc điện thọai cực quan trọng cần gọi Và bạn đã ôm cái điện thoại để buôn dưa cả đêm
☆ When you were 18 years old, she cried at your high school graduation. You thanked her by staying out partying until dawn Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc khi biết bạn tốt nghiệp cấp 3 Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách ra ngòai vui chơi ăn mừng cho tới sáng
☆ When you were 19 year old, she paid for your college tuition, drove you to campus carried your bags You thanked her by saying good-bye outside the dorm, so you wouldn’t be embarrassed in front of your friends Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cao đẳng cho bạn, lái xe chở bạn tới trường, thậm chí mang cả túi xách cho bạn Và bạn đã cảm ơn mẹ bằng cách nói tạm biệt bên ngòai phòng ngủ kí túc xá, vì bạn xấu hổ trước bạn bè mình
☆ When you were 20 years old, she asked whether you were seeing anyone You thanked her by saying “It’s none of your business” Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn có để ý tới ai chưa Bạn trả lời mẹ rằng: “Đó ko phải là chuyện của mẹ”
☆ When you were 21 years old, she suggested certain careers for your future You thanked her by saying “I don’t want to be like you” Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị cho bạn một số nghề nghiệp trong tương lai Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói: “Con ko muốn giống mẹ”
☆ When you were 22 years old, she hugged you at your college graduation, You thanked her by asking whether she could pay for a trip to Europe Bạn 22 tuổi, mẹ ôm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp cao đằng Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi hỏi mẹ trả tiền cho bạn đi chơi Châu Âu
☆ When you were 23 years old, she gave you furniture for your first apartment You thanked her by telling your friends it was ugly Bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn vài thứ đồ gia dụng cho căn hộ đầu tiên của bạn Và bạn đi nói với mọi người rằng nó xấu òm
☆ When you were 24 years old, she met your fiancé and asked about your plans for the future You thanked her by glaring and growling, “muuhh-ther, please!” Và khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp chồng chưa cưới của bạn và hỏi bạn về kế hoạch cho tương lai Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên rĩ: “Mẹ, làm ơn đi mà!”
☆ When you were 25 years old, she helped to pay for your wedding, and she cried and told you how deeply she loved you You thanked her by moving halfway across the country Bạn 25 tuổi, mẹ trả tiền đám cưới cho bạn, khóc và nói với bạn rằng mẹ iu bạn rất nhiều Và cách mà bạn cảm ơn mẹ là dọn nhà tới chỗ khác sống
☆ When you were 30 years old, she called with some advice on the baby You thanked her by telling her “Things are different now” Khi bạn 30 tuổi, mẹ bạn gọi và thúc giục bạn mau có em bé đi Bạn nói rằng: “Bây giờ khác xưa mẹ ơi!”
☆ When you were 40 years old, she called you to remind you of a relative’s birthday You thanked her by saying you were really busy right now Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc bạn sinh nhật của một vài người họ hàng Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng bạn đang bận bù đầu
☆ When you were 50 years old, she fell ill and needed you to take care of her You thanked her by reading about the burden parents become to their children Khi bạn 50, mẹ bạn bệnh và cần bạn ở cạnh để chăm sóc Bạn cảm ơn mẹ bằng cách than thở về gánh nặng mà các ông bố bà mẹ đem tới cho con cái họ
☆ And then, one day, she quietly died, And everything you never did came crashing down like thunder on your HEART IF SHE STILL AROUND, NEVER FORGOT TO LOVE HER MORE THAN EVER …. AND IF SHE’S NOT, REMEMBER HER UNCONDTIONAL LOVE AND PASS IT ON … ALWAYS REMEMBER TO LOVE YOUR MOTHER, BECAUSE YOU ONLY HAVE ONE MOTHER IN YOUR LIFE TIME !!!! Và cuối cùng, 1 ngày nào đó, mẹ bạn ra đi. Và bạn cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, như có sấm trong tim bạn. Nếu mẹ vẫn còn sống, hãy yêu mẹ hơn hết thảy mọi thứ trên đời, và nếu mẹ ko còn nữa, hãy nhớ lấy lòng yêu thương vô điều kiện của mẹ và hãy làm như mẹ đã làm. Hãy luôn yêu thương mẹ bạn, vì bạn chỉ có duy nhất 1 người mẹ trên đời này thôi. Duy nhất một !!
Trong xã hội ngày nay, phái yếu ngày càng trở nên độc lập và mạnh mẽ. Họ sánh vai với phái mạnh trong tất cả các lĩnh vực: thể thao, vǎn hoá, nghệ thuật, khoa học, chính trị…. ở các nước phát triển phụ nữ đang có xu hướng lập gia đình muộn. Xu hướng này ảnh hưởng như thế nào đené sự phát triển của xã hội?
Vào những nǎm đầu của thế kỷ XX, một phụ nữ đã gần 30 tuổi mà vẫn chưa lập gia đình sẽ trở thành một hiện tượng lạ, họ sẽ là trung tâm của những lời đàm tiếu và sự thương hại. Theo quan niệm của xã hội thời đó, nhiệm vụ của người phụ nữ là trở thành một người vợ đảm, người mẹ hiền và thế giới của họ gói gọn trong bếp. Một người đàn ông trung niên chưa vợ được xã hội chấp nhận và có thể vẫn được coi là hấp dẫn, quyến rũ nhưng phụ nữ thì không(?). Câu nói “người đàn bà lỡ thì” làm họ già đi với hình ảnh một phụ nữ héo hon, phiền muộn, đơn độc và chỉ có một con mèo làm bạn. Vì thế cũng chẳng ngạc nhiên khi các ông bố, bà mẹ luôn lo lắng đến “đường chồng con” của cô con gái đến tuần cập kê. Và theo chân cô dâu, chú rể trong ngày cưới là tiếng thở ra nhẹ nhõm của bố mẹ cô dâu.
Thập kỷ 90 tiến đến rất nhanh và câu chuyện của chúng ta cũng mang một nội dung hoàn toàn khác hẳn. Phụ nữ ngày nay không muốn lập gia đình sớm và trói buộc mình vào công việc nội trợ nhàm chán. Điều họ ưa thích hơn là cuộc sống xã hội nǎng động, những công việc bận rộn và những chuyến du lịch… Sự thay đổi cơ bản trong quan niệm chung là: lấy chồng muộn không có nghĩa là không hấp dẫn và quyến rũ.
“Phụ nữ ngày nay cũng cần phải tham gia vào hoạt động xã hội mà cuộc sống thì có nhiều sự đòi hỏi. Hiện nay toi có một công việc tốt và tôi chưa lập gia đình. Vì thế sau một ngày làm việc bận rộn tôi về nhà mà không cần phải lo lắng đến việc nấu nướng hay dọn dẹp nhà cửa. Tôi có thể xem tivi và ǎn những gì tôi thích. Tôi chưa phải cố gắng để trở thành một người vợ hoàn hảo. Điều đó thật tuyệt vời”. Đó là lời một cô gái trẻ trong thập kỷ 90 này. Theo lời giải thích của bà Meera Chandran thuộc một dịch vụ tư vấn hôn nhân ở Hồng Kông thì ngày nay còn có một nhân tố khác khiến cho phụ nữ quan tâm nhiều hơn đến sự nghiệp. Họ hy vọng sẽ đạt được sự tự chủ về kinh tế trước khi quyết định lập gia đình. Sự độc lập về tài chính là một hậu phương an toàn mà các bà m ẹ của họ không bao giờ có. Chính vì thế họ chủ tâm tạo lập sự nghiệp trước tiên và đương nhiên hôn nhân bị đẩy xuống hàng thứ yếu.
“Lúc mẹ tôi bằng tuổi tôi bà đã có gia đình và 3 đứa con. Mẹ tôi luôn phải đợi chờ cha tôi, phụ thuộc hoàn toàn vào cha tôi và dường như bà chưa bao giờ thực sự sống cuộc sống của chính bản thân bà. Tôi thực sự không muốn cuộc đời mình sẽ giống như thế”. Đó là lời của Jakie - một cô gái xinh đẹp 28 tuổi, chưa chồng, cô là một nhân viên điều hành quảng cáo ở Hồng Kông và cô rất yêu công việc của mình. Cô tiếp: “ở tuổi 20 này tôi đang trưởng thành về tinh thần và cần phải học hỏi nhiều về bản thân. Tôi phải thận trọng để tránh những sai lầm mà mẹ tôi đã mắc phải. Tôi chưa sẵn sàng để làm vợ và làm mẹ, vả lại cuộc sống của tôi còn có rất nhiều điều hấp dẫn.
Phụ nữ ngày nay có những vai trò lớn lao hơn. Nếu như hôm qua họ chỉ có thể là những bà nội trợ thì hôm nay họ là những phụ nữ với sự nghiệp độc lập. Họ có nhiều cơ hội để phát triển mình, họ có thể phá vỡ những khuôn mẫu cũ và sống theo cách họ muốn. Tham gia vào hoạt động xã hội, trang bị những kiến thức cần thiết cho hành trang cuộc sống. Vì thế họ sẽ bước vào cuộc sống gia đình bằng những bước chân chủ động, tự tin và chín chắn.
Có rất nhiều ý kiến tranh luận xung quanh nguồn gốc của Ngày Tình Yêu. Một số các chuyên gia cho rằng nó được khởi nguồn từ thánh Valentine, một người La Mã đã tử vì đạo do từ chối bỏ đạo Thiên Chúa. Ông mất vào ngày 14/02 năm 269 trước công nguyên, đúng vào ngày mà trước đây người ta gọi là Ngày May Rủi của tình yêu. Truyền thuyết cũng kể rằng thánh Valentine đã để lại một bức thư ngắn để tạm biệt con gái của người cai ngục mà trước đó đã trở thành bạn của ông. Bức thư kí tên ông và đề bên dưới " Valentine của em". Có một số chi tiết khác của câu chuyện cũng cho biết thánh Valentine là một thầy tu ở điện thờ dưới thời bạo chúa Claudius. Bạo chúa Claudius sau đó đã tống giam ông vào ngục do ông đã dám thách thức ông ta. Năm 496 TCN, giáo hoàng Gelasius đã quyết định lấy ngày 14 tháng 2 để tưởng nhớ tới thánh Valentine. Dần dần, ngày 14 tháng 2 đã trở thành ngày trao đổi các bức thông điệp của tình yêu và thánh Valentine đã trở thành vị thánh bảo trợ của những đôi tình nhân. Người ta kỉ niệm ngày này bằng cách gửi cho nhau những bài thơ và những món quà như hoa và kẹo. Thông thường, người ta cũng tổ chức một cuộc gặp gỡ mang tính chất bạn bè hoặc một buổi khiêu vũ. ở Mỹ, cô Esther Howland được coi là người gửi những chiếc thiệp Valentine đầu tiên và các bưu thiếp Valentine mang tính chất thương mại đã được giới thiệu từ những năm 1800 và hiện nay ngày lễ này đã được thương mại hóa rất nhiều. Thành phố Loveland, bang Colorado là nơi kinh doanh các dịch vụ bưu điện cho ngày 14 tháng 2. Sự cuốn hút của cái đẹp của ngày Thánh Valentine vẫn được duy trì khi người ta gửi bưu thiếp cùng với những bài thơ tình và trẻ con trao đổi nhau những chiếc thiệp Valentine ở trường học.
Lịch sử ngày Valentine
Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.
Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN. Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây.
Đã bao giờ bạn nghĩ mình thật quá mờ nhạt trong con mắt mọi người xung quanh hay thậm chí ông trời thật quá bất công khi chẳng ban cho bạn một gương mặt xinh đẹp dù chỉ một tí. Nếu thế hãy cùng tôi đọc câu chuyện dưới đây để cùng tôi phát hiện ra vẻ đẹp bí ẩn của bạn nhé
Nơi hoang mạc kia có một gia đình xương rồng nọ gồm xương rồng bố mẹ và một cô "xương rồng bé nhỏ" rất đáng yêu.Một hôm đang tấm táp cho bộ gai của mình dưới con nắng rực rỡ bỗng cơn gió bay qua và dừng lại chỗ "xương rồng nhỏ".
- Chào xương rồng!
- Chào gió! Chị vừa đi đâu về thế?
- Ta vừa thổi qua một thảo nguyên nơi phương Bắc xa xôi. Nơi ấy có rất nhiều hoa thơm cỏ lạ. Những bông hồng lộng lẫy với bộ cánh đỏ rực thơm dịu nhẹ, những đóa hoa cúc mảnh mai và ngây thơ như những cô bé mới lớn, cả những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi lá to như cái quạt. Thôi ta đi đây, còn rất nhiều thứ ta muốn ngắm nhìn!
Thế rồi làn gió bay đi để lại sau lưng xương rồng nhỏ đang trầm ngâm suy nghĩ:
- Ôi ta ước gì mình cũng trở nên xinh đẹp như những bông hoa kia. Mình cũng là cây nhưng nhìn xem những gì mình có chỉ là một thân hình mọng nước và những cái gai xấu xí.
Rồi cô bé cứ rầu rĩ mãi và ngày càng gầy đi khiến cho bố mẹ xương rồng vô cùng lo lắng. Thấy thế Mặt Trời liền xuống hỏi:
- Này xương rồng nhỏ! Sao con lại buồn như thế?
- Cô bé kể chuyện của mình cho Mặt Trời nghe và cầu xin:
- Ông ơi cháu hãy giúp cháu có được sắc đẹp như những loài hoa kia,cháu không thích mình xấu xí như thế này.
- Nhưng cháu sẽ phải trả giá rất đắt đấy bởi ta biết chúng không hợp với cháu ở nơi sa mạc này đâu.
Nhưng xương rồng cứ một mực cầu xin. Thế là Mặt Trời phải đồng ý. Một ánh sáng chói lọi loé lên khiến thân hình xương rồng bé lại như hoa cúc, những cái gai biến mất thay vào đó là những chiếc lá to như lá cổ thụ, trên ngọn mọc ra một bông hoa đỏ rực như hoa hồng. Xương rồng nhỏ sung sướng cảm ơn ông Mặt Trời, vẫy những cành lá mới của mình.
Từ đó cô bé trở thành sinh vật rực rỡ nhất trong sa mạc khiến những cơn gió bay ngang phải dừng lại để ngắm nhìn.
Nhưng rồi ngày qua ngày những cánh hoa xinh đẹp bắt đầu héo úa, những chiếc lá vàng vọt đi, thân cây bé nhỏ rũ xuống. Dưới cái nắng thiêu đốt của sa mạc khiến cô bé thấy khát cháy. Cô bé nhận ra sự sống đang cạn dần. Với những hơi thở cuối cùng cô bé thì thào gọi ông Mặt Trời. Ông Mặt Trời đỏ gay gắt hiện ra:
- Giờ thì cháu đã nhận ra sai lầm của mình chưa nào. Tạo hóa đã ban cho cháu một hình hài giúp cháu có thể sinh tồn và đây là cái giá mà cháu phải trả khi trái lại tạo hóa.
Khi Mặt Trời vừa dứt lời cũng là lúc cô bé trút hơi thở cuối cùng trong nỗi ân hận muộn màng...
Thật ra Xương rồng bé nhỏ không hề xấu xí như cô bé nghĩ, thậm chí cô còn có những vẻ đẹp riêng mà không một sinh vật nào có được. Đó là sức sống bền bỉ nơi hoang mạc nóng bỏng kia. Vẻ đẹp ấy không bộc lộ ra ngoài mà ẩn sâu bên trong cô bé.
Vậy còn chúng ta? Cũng thế thôi. Có lẽ bạn không xinh đẹp hay quá thông minh nhưng mọi người có thể yêu quí bạn bởi cách bạn sống…. Đừng bao giờ quên mỗi chúng ta là một bản chính chứ không phải một bản sao của ai cả.